Tôi đến Cần Giờ vào một buổi sáng không quá sớm, sau khi rời Sài Gòn chưa đầy hai giờ. Quãng đường ngắn ấy lại tạo ra một cảm giác chuyển dịch rất rõ ràng: tiếng xe cộ thưa dần, không khí dịu hơn, và màu xanh bắt đầu chiếm lấy tầm mắt. Cần Giờ không khiến người ta choáng ngợp ngay từ phút đầu, nhưng lại đủ tĩnh để ai cũng nhận ra mình đang bước vào một không gian khác — chậm hơn, ẩm hơn, và gần gũi với thiên nhiên hơn.

Rừng ngập mặn mở ra như một thế giới riêng. Những hàng đước, hàng mắm vươn cao, rễ cắm sâu xuống lớp bùn mềm, tạo thành một cấu trúc vừa lạ vừa bền bỉ. Tôi đi bộ và đạp xe len qua những lối nhỏ, xung quanh là màu xanh dày đặc và mùi mặn nhẹ của đất, của nước. Ở đây, thiên nhiên không được sắp đặt để “đẹp” theo cách thông thường, mà đẹp bởi sự sống đang diễn ra âm thầm, từng chút một.
Có những khoảnh khắc tôi dừng lại rất lâu, chỉ để nghe. Không phải tiếng sóng ồn ào, mà là tiếng gió lùa qua tán cây, tiếng côn trùng, tiếng chim gọi nhau từ xa. Giữa không gian ấy, mọi suy nghĩ về công việc, về những lịch trình dày đặc của thành phố bỗng trở nên nhỏ lại. Cần Giờ không bắt người ta phải làm gì nhiều; chỉ cần có mặt, là đã đủ.

Buổi trưa, tôi ra biển. Biển Cần Giờ không xanh ngọc hay trong vắt như những điểm du lịch nổi tiếng khác. Nước mang màu phù sa, sóng hiền và bãi biển trải dài, rộng rãi. Nhưng chính sự “không hoàn hảo” ấy lại khiến tôi thấy dễ chịu. Tôi đi dọc bờ biển, để gió thổi qua tóc, để chân chạm vào cát ẩm, và nhận ra rằng đôi khi, sự thư giãn đến từ những điều rất giản dị.
Bữa ăn ở Cần Giờ là một phần trải nghiệm khó quên. Hải sản tươi, cách chế biến không cầu kỳ, nhưng đậm vị biển. Ngồi trước đĩa nghêu, cua, tôm còn nóng, nhìn xung quanh là không gian thoáng đãng và nghe tiếng sóng xa xa, tôi thấy bữa ăn chậm lại. Không ai vội. Mọi thứ diễn ra đúng nhịp của vùng đất này.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở Cần Giờ không nằm ở một điểm check-in cụ thể nào, mà ở cảm giác cân bằng. Ở đây có rừng, có biển, có con người sống dựa vào thiên nhiên và giữ khoảng cách vừa đủ để không làm tổn thương nó. Là một khu dự trữ sinh quyển, Cần Giờ khiến tôi nghĩ nhiều hơn về mối quan hệ giữa con người và môi trường — không phải là chinh phục, mà là cùng tồn tại.
Buổi chiều, khi quay lại con đường dẫn về thành phố, tôi mang theo một cảm giác nhẹ nhõm. Cần Giờ không làm tôi phấn khích như một chuyến đi xa, nhưng lại để lại một sự lắng đọng rất rõ. Đó là cảm giác đã được hít thở thật sâu, đã dành thời gian cho thiên nhiên, và cho chính mình.
Cần Giờ, với rừng ngập mặn xanh mướt, biển hiền và những trải nghiệm đời thường, không phải là nơi để đi cho “đã”. Đó là nơi để đi khi bạn cần tạm rời thành phố, cần một khoảng lặng ngắn nhưng đủ sâu. Và đôi khi, chỉ cần một chuyến đi như thế, là đã đủ để quay về với một nhịp sống dễ chịu hơn.