Có những nơi không cần phải nổi tiếng, không cần phải xuất hiện dày đặc trên bản đồ du lịch, nhưng chỉ cần ghé qua một lần, ký ức đã tự khắc muốn ở lại rất lâu. Đầm Lập An, nằm lặng lẽ dưới chân đèo Phú Gia, gần vịnh Lăng Cô, là một nơi như thế.
Con đường dẫn đến đầm không quá ấn tượng, nhưng chỉ cần chậm lại một chút, bạn sẽ nhận ra khung cảnh bắt đầu mở ra theo một cách rất riêng. Núi non ôm lấy mặt nước, bầu trời soi mình xuống một khoảng lặng phẳng như gương. Không gian ở đây không rộng lớn kiểu choáng ngợp, mà vừa đủ để người ta cảm thấy mình nhỏ lại, và mọi thứ xung quanh bỗng trở nên hiền hơn.

Buổi sáng sớm, khi sương còn vương nhẹ trên mặt nước, Đầm Lập An gần như không có tiếng động. Mặt đầm phẳng lặng, phản chiếu những dãy núi phía xa và một mảng trời nhạt màu. Cảm giác đứng trước khung cảnh ấy giống như đứng trước một bức tranh chưa kịp hoàn thiện, mọi thứ còn đang ngập ngừng, chưa muốn thức dậy hẳn. Gió rất khẽ, đủ để mặt nước rung lên những gợn nhỏ, rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu.
Nếu buổi sáng mang vẻ trong veo và dè dặt, thì lúc hoàng hôn, đầm lại khoác lên mình một nét trầm hơn. Ánh chiều buông chậm, nhuộm nước và núi thành những gam màu dịu, không rực rỡ, không phô trương. Mọi thứ dường như chậm lại thêm một nhịp, đủ để người ta có thể đứng rất lâu mà không cần làm gì cả, chỉ nhìn và để lòng mình trôi theo mặt nước.
Đầm Lập An không phải là nơi dành cho những ai tìm kiếm hoạt động hay sự sôi động. Ở đây, gần như không có gì để “phải làm”. Nhưng chính vì thế, nó lại hợp với những người muốn nghỉ ngơi theo đúng nghĩa, muốn tìm một khoảng trống để thở, để nghĩ, hoặc thậm chí để không nghĩ gì. Chỉ cần ngồi xuống, nhìn mặt nước, nhìn núi, và để thời gian đi qua một cách chậm rãi.
Có những chuyến đi không cần quá nhiều điểm dừng, không cần lịch trình dày đặc. Chỉ cần một nơi đủ yên, đủ đẹp, đủ tĩnh để mình cảm thấy mọi mệt mỏi được đặt xuống. Đầm Lập An là một nơi như thế – không ồn ào, không vội vã, chỉ lặng lẽ ở đó, chờ những ai tình cờ đi ngang và cần một chút bình yên.