Có những nơi bạn đến một lần để biết.
Và có những nơi, chỉ cần nhìn ảnh thôi đã muốn xách vali đi ngay.
Phú Quốc, với tôi, đang nằm trọn trong vế thứ hai.
Cuối năm 2025 sang đầu 2026, khi lướt qua các xu hướng du lịch quốc tế, không khó để thấy cái tên Phú Quốc xuất hiện lặp đi lặp lại. Không phải như một hiện tượng nhất thời, mà là một điểm đến đã đủ chín để trở thành lựa chọn quen thuộc của du khách toàn cầu. Điều thú vị là, Phú Quốc không thắng bằng sự phô trương. Hòn đảo này hấp dẫn theo cách rất riêng: vừa hiền lành, vừa tự tin.

Lý do đầu tiên – và cũng là lý do thực tế nhất – là Phú Quốc đã trở thành một hòn đảo “dễ đến” đúng nghĩa. Với sân bay quốc tế, đường bay thẳng ngày càng dày từ nhiều quốc gia châu Á và một phần châu Âu, việc đặt chân đến đây không còn là một hành trình vòng vèo. Đối với du khách quốc tế, đặc biệt là trong các kỳ nghỉ cuối năm, yếu tố thuận tiện đôi khi quan trọng không kém cảnh đẹp. Phú Quốc hiểu điều đó và chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng chỉ dễ đến thôi thì chưa đủ để trở thành “top search”. Thứ giữ chân người ta chính là cảm giác khi đặt chân xuống đảo. Phú Quốc không gây choáng ngợp kiểu đô thị, cũng không hoang sơ đến mức bất tiện. Nó nằm ở khoảng giữa rất vừa vặn: thiên nhiên vẫn đủ rộng để thở, đủ xanh để dịu mắt, nhưng dịch vụ thì đủ đầy để không phải lo lắng.
Những bãi biển ở Phú Quốc có một vẻ đẹp không cần cố gắng. Nước không chỉ trong, mà còn có sắc xanh rất sâu. Cát không chỉ trắng, mà mịn và mềm theo cách khiến người ta muốn đi chân trần thật lâu. Với nhiều du khách quốc tế, đặc biệt là những người sống ở các thành phố lớn quanh năm thiếu nắng, chỉ riêng việc được tắm biển giữa mùa đông đã là một lý do quá đủ để chọn Phú Quốc cho kỳ nghỉ cuối năm.
Điều khiến Phú Quốc vượt lên so với nhiều điểm đến biển khác trong khu vực là sự đa dạng trải nghiệm. Buổi sáng có thể rất yên, chỉ có nắng sớm và tiếng sóng. Buổi trưa là những chuyến ra khơi, lặn ngắm san hô, chạm vào thế giới dưới nước còn khá nguyên vẹn. Chiều về, đảo bắt đầu nhộn nhịp hơn với những khu vui chơi, những quán ăn ven biển, những khu nghỉ dưỡng mở cửa đón hoàng hôn. Tối xuống, Phú Quốc lại có một gương mặt khác – rực rỡ nhưng không ồn ào quá mức.
Phú Quốc cũng đang dần định hình hình ảnh một điểm đến nghỉ dưỡng cao cấp nhưng không xa cách. Những khu resort tiêu chuẩn quốc tế xuất hiện ngày càng nhiều, nhưng song song với đó vẫn là chợ đêm, là quán hải sản bình dân, là những làng chài còn giữ nhịp sống cũ. Với du khách quốc tế, sự cân bằng này rất quan trọng. Họ muốn tiện nghi, nhưng cũng muốn cảm giác mình đang thực sự ở một nơi có đời sống bản địa, chứ không phải một “bản sao du lịch” vô hồn.
Một yếu tố khác khiến Phú Quốc được tìm kiếm nhiều trong giai đoạn cuối 2025 – đầu 2026 là tính “an toàn” của lựa chọn. Thời tiết ổn định, ít biến động cực đoan vào mùa cao điểm cuối năm. Không khí trong lành. Nhịp sống không quá gấp gáp. Trong bối cảnh du khách toàn cầu ngày càng quan tâm đến nghỉ ngơi, phục hồi năng lượng hơn là chạy đua check-in, Phú Quốc vô tình lại rất hợp thời.
Và nếu nói thật lòng, Phú Quốc bây giờ còn mang một cảm giác tự tin rất dễ nhận ra. Không cần cố trở thành Bali, cũng không cần so sánh với Maldives. Phú Quốc đang kể câu chuyện của chính mình: một hòn đảo Việt Nam đủ đẹp để thế giới tìm đến, đủ bản lĩnh để đứng cạnh các điểm đến nổi tiếng trong khu vực, và đủ khiêm tốn để vẫn giữ lại nét riêng.
Có lẽ vì vậy mà trong các kỳ nghỉ cuối năm 2025 và bước sang đầu 2026, khi người ta tìm kiếm một nơi vừa để nghỉ ngơi, vừa để tận hưởng, vừa để cảm thấy mình được sống chậm lại, cái tên Phú Quốc cứ thế xuất hiện. Không ồn ào. Không gây sốc. Nhưng rất bền.
Với tôi, việc Phú Quốc liên tục nằm trong nhóm điểm đến được khách quốc tế tìm kiếm nhiều nhất không chỉ là một xu hướng du lịch. Nó là một cảm giác tự hào rất nhẹ, rất thật. Rằng ở đâu đó trên bản đồ du lịch thế giới, có một hòn đảo mang tên Việt Nam, đủ đẹp để người ta nhớ, và đủ tốt để người ta quay lại.