Giữa vô vàn món ngon miền Trung, bánh bèo chén vẫn luôn có chỗ đứng riêng bởi sự giản dị mà tinh tế. Không cầu kỳ nguyên liệu, không ồn ào gia vị, món ăn này như một lời chào mộc mạc nhưng duyên dáng của xứ Huế và Quảng Nam gửi đến thực khách phương xa.
Một khay bánh bèo thường là tập hợp của hàng chục chiếc chén sứ nhỏ, xếp ngay ngắn như những bông hoa trắng muốt. Bánh làm từ bột gạo, hấp chín đến độ trong mờ, trên mặt điểm vài sợi tôm cháy đỏ au, rắc thêm chút hành phi vàng ruộm. Chỉ nhìn thôi đã thấy “ăn bằng mắt” trước cả khi thưởng thức.
Nước chấm chính là linh hồn của bánh bèo chén. Ở Huế, nước mắm thường được pha ngọt dịu, chan trực tiếp lên bánh khi ăn, để từng miếng bánh ngập tràn vị mặn mà. Ở Quảng Nam, nước mắm đậm hơn, ăn kèm ớt xanh cay nồng, tạo cảm giác dứt khoát và rõ vị hơn.
Cách thưởng thức bánh bèo cũng thú vị. Thực khách cầm thìa nhỏ, nhẹ nhàng tách từng miếng bánh ra khỏi chén, đưa lên miệng và cảm nhận lớp bánh mềm mịn tan trên đầu lưỡi, hòa quyện cùng vị tôm ngọt, hành phi béo và nước mắm đậm đà. Mỗi chén bánh là một khoảnh khắc gọn gàng, trọn vẹn hương vị.
Người Huế hay Quảng Nam ăn bánh bèo không chỉ để no, mà còn để “nếm” cả không khí địa phương – sự chậm rãi, tinh tế và hiếu khách. Đó là lý do dù ở chợ quê, gánh hàng rong hay nhà hàng sang trọng, bánh bèo chén vẫn khiến người ta lưu luyến, nhớ về một miền Trung dịu dàng mà sâu lắng.
Nếu có dịp ghé Huế hay Quảng Nam vào những ngày trời se mát, hãy tìm một quán bánh bèo nhỏ, ngồi bên bàn gỗ, gọi một khay bánh nóng hổi, để thấy hạnh phúc đôi khi chỉ gói gọn trong một chiếc chén sứ bé xinh.