Có lẽ không nơi nào mang đến cảm giác “mùa thu” rõ rệt như Hà Nội. Khi những ngày tháng Tám, tháng Chín trôi qua, phố phường bắt đầu khoác lên chiếc áo vàng dịu, mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió, từng chiếc lá rơi khẽ khàng trên vỉa hè lát đá. Hà Nội mùa thu không ồn ào, không vội vã, mà mang một vẻ bình lặng khiến lòng người chậm lại.
Dạo bước ở phố cổ Hà Nội, tôi như lạc vào một cuốn phim quay chậm. Những con phố nhỏ, mái ngói rêu phong, hàng quán san sát với tiếng rao quen thuộc. Dưới hàng cây xà cừ, lá vàng rụng đầy, ánh nắng xuyên qua kẽ lá vàng óng, vẽ lên bức tranh thu cổ kính và thi vị. Người Hà Nội vẫn thong thả đạp xe, chở một gánh hàng hoa cúc họa mi, khiến khung cảnh càng thêm lãng mạn.
Đi bộ qua hồ Hoàn Kiếm vào buổi sáng, ngắm Tháp Rùa in bóng dưới làn nước tĩnh lặng, tôi chọn dừng lại ở một quán cà phê nhỏ trên phố Nguyễn Hữu Huân. Đây là con phố được mệnh danh là “thủ phủ cà phê trứng” của Hà Nội. Ly cà phê trứng thơm ngậy, lớp kem vàng sóng sánh, vị cà phê đậm quyện cùng trứng béo, ấm áp nơi đầu lưỡi, khiến người ta chỉ muốn ngồi thật lâu, ngắm dòng người qua lại và để mặc thời gian trôi chậm.
Hà Nội mùa thu còn là những buổi chiều ngồi ghế đá ven hồ, đọc một cuốn sách, hay đơn giản chỉ ngắm lá rơi. Không cần đi đâu xa, ngay giữa lòng phố cổ cũng đủ để thấy cuộc sống bình dị mà giàu cảm xúc. Ở đây, cái đẹp không nằm ở sự hoành tráng, mà ở những chi tiết nhỏ bé: tiếng rao quen, ly cà phê nóng, hàng cây già nhuộm sắc vàng.
Nếu có dịp đến Hà Nội trong những ngày này, hãy để mình hòa nhịp cùng mùa thu chậm rãi nơi đây. Hãy thử thả bước dưới tán cây vàng rơi, nhâm nhi một ly cà phê trứng ấm nồng, và để Hà Nội mùa thu kể cho bạn câu chuyện riêng của nó. Đó không chỉ là một chuyến đi, mà là một trải nghiệm đầy cảm xúc, đủ để nhớ mãi về sau.