Nếu Hà Nội làm người ta nhớ về hương hoa sữa và lá vàng rơi, thì Đà Lạt lại níu chân du khách bằng cái lạnh dịu ngọt và sắc vàng rực rỡ của mùa hoa dã quỳ. Vào khoảng cuối tháng 9, đầu tháng 10, khi những cơn mưa mùa hạ dần tạnh, những tia nắng đầu thu trải nhẹ trên đồi thông, cũng là lúc hoa dã quỳ bắt đầu trở lại, thắp sáng cao nguyên bằng màu vàng ấm áp.
Đi dọc những cung đường quen thuộc như Đèo Tà Nung, đường đi sân bay Cam Ly, hay khu vực Tu Tra – Đơn Dương, đâu đâu cũng bắt gặp từng bụi dã quỳ bung nở, như những mặt trời nhỏ đang nghiêng mình trong gió. Giữa cái se lạnh của Đà Lạt buổi sớm, khoác thêm chiếc khăn mỏng, chạy xe máy men theo những con đường quanh co, ngắm sắc vàng trải dài vô tận, cảm giác ấy khiến ai cũng muốn dừng lại thật lâu để hít một hơi căng tràn lồng ngực.
Đà Lạt mùa này không chỉ có hoa, mà còn có một nhịp sống chậm rãi rất riêng. Buổi sáng, ghé một quán cà phê nhỏ bên sườn đồi, nhìn sương mờ lãng đãng, thưởng thức ly ca cao nóng hay tách trà atiso ấm. Buổi chiều, khi nắng tắt sau rặng núi, hoa dã quỳ vàng cam phản chiếu ánh hoàng hôn, vẽ nên khung cảnh vừa hoang sơ vừa lãng mạn.
Điều đặc biệt là dã quỳ không kiêu sa như hoa hồng, không lộng lẫy như cẩm tú cầu, nhưng lại mang một vẻ đẹp mạnh mẽ, hoang dại. Người Đà Lạt thường ví dã quỳ như “linh hồn của cao nguyên” – loài hoa nở rộ đúng lúc giao mùa, gợi nhắc về sự kiên cường và niềm hy vọng.
Nếu có dịp đặt chân đến Đà Lạt trong những ngày cuối thu, đừng quên dành thời gian để ngắm hoa dã quỳ. Hãy chạy xe thong thả trên những cung đường ngoại ô, để gió lạnh lùa qua áo, để sắc vàng phủ đầy tầm mắt, và để trái tim bạn chậm lại giữa dòng đời hối hả. Đà Lạt mùa hoa dã quỳ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, mà còn là một trải nghiệm bình yên khó quên.