“Hội An và câu chuyện tình trong tô cao lầu”

Tôi đến Hội An vào một buổi chiều cuối hạ, khi ánh nắng vàng trải xuống từng mái nhà cổ rêu phong và sông Hoài lấp lánh như tấm gương. Giữa không khí trầm mặc và mùi hương hoa giấy thoảng qua, tôi tìm thấy một quán nhỏ nằm trên con phố hẹp. Bảng hiệu mộc mạc chỉ ghi: “Cao lầu”.

a2

Người chủ – một cô bác miền Trung giọng ấm áp – bưng ra tô cao lầu nóng hổi. Lúc ấy, tôi chưa hình dung món ăn này sẽ đặc biệt đến mức nào.

Sợi mì màu vàng óng, hơi dày và dai, khác hẳn mọi loại mì tôi từng ăn. Thịt heo xá xíu được cắt lát vừa vặn, lớp da giòn nhẹ, thịt mềm thấm vị. Rau sống xanh mướt – nào là húng, xà lách, cải non – nằm nép bên, như một khu vườn thu nhỏ. Tất cả được chan nhẹ bởi một thứ nước dùng sánh, không nhiều nhưng đậm vị, quyện cùng mùi thơm của hành phi.

gh

Tôi nghe cô chủ kể, sợi cao lầu chỉ đúng vị khi được làm từ gạo ngâm với nước giếng Bá Lễ – thứ nước đặc biệt mà người dân Hội An trân quý. Và thịt xá xíu phải ướp bằng công thức gia truyền, nướng trên than hồng cho đến khi thơm lừng.

Lần đầu tôi đưa sợi mì lên miệng, cảm giác vừa lạ vừa quen. Lạ vì độ dai của sợi cao lầu như “thì thầm” mỗi khi nhai, quen vì hương vị thịt, rau và nước dùng lại ôm trọn cảm giác ấm áp như một bữa cơm nhà. Mỗi miếng ăn là một lát cắt nhỏ của Hội An: bình dị, chân thành nhưng lưu luyến đến khó quên.

Khi rời quán, phố Hội đã lên đèn. Những chiếc đèn lồng đỏ, vàng, xanh lung linh phản chiếu xuống mặt nước. Tôi chợt nhận ra, trong chuyến đi này, tôi không chỉ tìm thấy một món ăn ngon, mà còn chạm vào trái tim của một thành phố cổ – nơi mà hương vị và ký ức quyện vào nhau, để lại trong tôi một “câu chuyện tình” mang tên… cao lầu.

author avatar
Leo Nguyen
223 Ling Drive York, PE C0A 1P0 - admin@suppertrip.com

Latest articles

Related articles

spot_img