“Tôi đã phải lòng Việt Nam… chỉ sau một bát phở”

Tôi đến Hà Nội vào một buổi sáng mùa thu, trời se lạnh, gió mang theo mùi hương ẩm ướt của phố cổ. Chẳng biết do tình cờ hay số phận sắp đặt, tôi ghé vào một quán nhỏ nằm nép mình trong con ngõ hẹp. Một tấm biển cũ kỹ treo bên ngoài chỉ đơn giản ghi hai chữ: “Phở Bò”.

a1

Bên trong, tiếng dao thớt, tiếng thìa chạm vào thành bát, tiếng trò chuyện rộn ràng của những vị khách đã hòa lẫn vào mùi hương đậm đà bốc lên từ nồi nước dùng lớn đang sôi lăn tăn.

Chủ quán – một cô bác lớn tuổi với nụ cười hiền – nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi một bát phở nóng hổi. Nước dùng trong veo, ánh vàng nhẹ, phảng phất mùi quế hồi. Những lát thịt bò thái mỏng hồng hồng nằm gọn giữa lớp bánh phở trắng mềm, điểm thêm chút hành lá xanh mướt và vài lát ớt đỏ tươi.

llll

Tôi cúi xuống, hít một hơi thật sâu – và cảm giác như mình vừa mở cánh cửa dẫn vào một thế giới hoàn toàn mới. Muỗng nước đầu tiên chạm môi, vị ngọt thanh của xương hầm, chút cay nhẹ của gừng nướng, và hương thơm tinh tế của các loại gia vị lan khắp khoang miệng. Mỗi sợi bánh phở mềm mại như tan ra, ôm trọn vị thịt bò béo ngậy mà không ngấy.

Không chỉ là món ăn, bát phở ấy dường như kể cho tôi nghe một câu chuyện – về những buổi sáng người Việt bắt đầu ngày mới bên quán phở quen, về sự khéo léo tỉ mỉ trong từng công đoạn ninh xương, cắt thịt, chan nước.

Khi bát phở chỉ còn vài giọt nước cuối cùng, tôi chợt hiểu vì sao món ăn này lại có thể khiến hàng triệu người từ khắp thế giới yêu mến. Phở không chỉ là “món quốc hồn quốc túy”, mà còn là lời mời gọi nồng ấm để bước vào trái tim của Việt Nam.

Và tôi, một kẻ xa lạ, đã phải lòng Việt Nam… chỉ sau một bát phở.

author avatar
Leo Nguyen
223 Ling Drive York, PE C0A 1P0 - admin@suppertrip.com

Latest articles

Related articles

spot_img