Chợ nổi Cái Răng – Khi sông nước lên tiếng gọi bình minh

Bình minh trên miền Tây đến thật chậm rãi nhưng không kém phần rộn rã. Từ khi trời còn mờ sương, tôi đã có mặt trên bến Ninh Kiều, leo lên một chiếc ghe gỗ nhỏ, nghe tiếng máy nổ ì ì và mùi xăng dầu nhẹ thoảng trong gió. Người lái ghe cười hiền, bảo: “Ngồi vững nghe, chợ nổi Cái Răng cách đây chừng nửa tiếng chèo máy thôi”.

a1

Trên đường đi, sông Hậu như một dải lụa bạc, phản chiếu ánh hồng của trời sớm. Những chiếc ghe, xuồng từ bốn phương lặng lẽ trôi, chở đầy dưa hấu, xoài, chôm chôm, mít… Thứ khiến tôi thích thú là những cây “bẹo” – những cây sào cao cắm trước mũi ghe, treo lủng lẳng nông sản để báo cho khách biết ghe mình bán gì. Không cần lời rao, chỉ cần nhìn cây bẹo là biết, đó là thứ ngôn ngữ riêng của chợ nổi.

Khi ghe của tôi len vào giữa chợ, âm thanh bỗng trở nên rộn ràng: tiếng máy nổ xen tiếng chào hỏi, tiếng cười giòn tan của những người thương hồ. Người bán chèo ghe sát lại, múc cho tôi một tô hủ tiếu nóng hổi ngay trên ghe – nước dùng ngọt thanh, hương thơm lan theo làn gió sông. Tôi ngồi ăn, chân lắc lư theo sóng, thấy mình như một phần của nhịp sống này.

Chợ nổi Cái Răng không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là một bức tranh sống động của văn hóa sông nước miền Tây. Ở đây, con người hiền hòa, buôn bán bằng nụ cười và sự tin tưởng. Chợ tan tầm 8-9 giờ sáng, khi nắng đã lên cao và mặt sông bắt đầu lấp lánh vàng. Rời chợ, tôi ngoái nhìn lại, thấy từng chiếc ghe vẫn nhẹ nhàng trôi, như thể câu chuyện mua bán vẫn tiếp diễn, chỉ là chuyển sang một nhịp chậm hơn.

Có lẽ, điều đọng lại sau chuyến đi không chỉ là những bức ảnh đẹp hay vị hủ tiếu thơm, mà là cảm giác bình yên kỳ lạ khi để mình hòa vào dòng sông, để sóng vỗ nhịp thay cho đồng hồ. Chợ nổi Cái Răng dạy tôi một điều: đôi khi, sống chậm lại chính là cách nhanh nhất để tìm thấy niềm vui.

author avatar
Leo Nguyen
223 Ling Drive York, PE C0A 1P0 - admin@suppertrip.com

Latest articles

Related articles

spot_img